Xe chạy xuyên qua phồn hoa của trung tâm thành phố, trước mắt thấy đường đi trống trải lại làm cho phiền não trong lòng của Tô Sóc càng tăng lên. Trong lúc dừng xe chờ đèn đỏ, thời điểm đó hắn liếc mắt về cửa hàng đồ ngọt ở ven đường liền nhớ tới…
Từ bệnh viện ra, Dư Đường đến buồng điện thoại công cộng gọi điện cho Tô Sóc. Lúc này Tô Sóc rất nhanh có mặt đón cậu chỉ là sắc mặt không được tốt lắm. Vừa khởi động xe, liền quay sang nhìn Dư Đường nói: “Tôi đưa cậu trở về trước, trong nhà có…
Dư Đường đánh thức bé Tô Sóc thức giấc, giọng run run nói: “Không …” “Không? Không phải hay là không muốn?” Tô Sóc ra vẻ trêu ghẹo, tay xuống quần áo của cậu: “Để tôi xem cậu mập được bao nhiêu rồi. Nhìn thì không thấy, sờ thì cũng không thấy sờ.” Không biết…
Núi băng nhỏ đã nhanh chóng bỏ chạy. Ngay cả việc đuổi theo hắn cũng không chịu làm. Lúc về nhà trên núi, trời đã bắt đầu nhá nhem tối. Thấy cửa phòng ngủ đóng chặt, vẫn khóa như trong dự liệu của hắn. Tô Sóc có mua bánh từ căn tin trường học, cẩn…
Chữ [ Thích ] này đối với Tô Sóc thì quá đỗi bình thường có thể tùy tiện nói ra. Mà đối với Dư Đường khi nói đến chữ này thì lại khác, phải cảm nhận từng chút một rồi mới có thể nói. Dư Đường không chỉ một lần chủ động hướng về Tô…
Tô Sóc chỉ thuận miệng hỏi chơi, cũng không nghĩ sẽ nhận được câu trả lời từ Dư Đường. Tính cách của Dư Đường khá lạnh lùng, cách nhìn hay quan điểm đối với mọi chuyện cũng không có quan tâm. Không ngờ tư tưởng của cậu lại cổ hủ như vậy. Ở thời đại…
Sau nhiều ngày không gặp, một lần nữa hai người cùng ngồi chung bàn để dùng bữa. Khi vào bàn ăn thì Dư Đường rất yên tĩnh, không trò chuyện cũng không có biểu hiện khó chịu. Cậu ngồi ngay ngắn, nghiêm túc uống một ít sữa đậu nành, dùng đũa kẹp lấy bánh quẩy…
Nếu biết trước câu “mang em về nhà” để lại hậu quả khó lường trước được như vậy, thì Tô Sóc đã không vì bề ngoài trông thuận mắt lại rất hợp khẩu vị hắn khiến hắn bị mê hoặc đến nỗi thoát được. Thế nhưng lúc cùng nhau lăn giường hắn được đáp ứng…
Đêm qua gió lớn lại nổi lên, thổi đến cánh cửa sổ đã cũ kỹ bởi sự dày vò của năm tháng, khiến nó tạo ra tiếng “C..ó..t … k..é..t … cạch… c… ạ…ch…” đứt quãng trong đêm dài tĩnh mịch. Không gian từ từ trở về sự yên tĩnh vốn có, ở nơi xa…