Mưa to ngừng lại, mây đen rút đi, trăng đã lên cao. Lâm Ứng Gia vui sướng ôm Nghiêm Sùng vào ngực, lúc này chỉ có tình cảm thuần túy không trộn lẫn với lợi ích, sự uất ức lúc trước trước kia cũng biến mất. Người trong ngực cậu lẩm bẩm hai tiếng, có…
Lâm Ứng Gia nhíu mày, còn không phải là một tai tiếng thôi sao…….. Cần thiết không? Suy nghĩ một lúc, cậu vừa mới chuẩn bị mở miệng, “Tôi……” “Trở về kế thừa gia nghiệp.” Lâm Ứng Gia dại ra, “Gì? Cái quái gì?” “Cha tôi……. bị bệnh.” Nghiêm Sùng trầm giọng nói, “Công ty…
Một tháng sau, chương trình quay xong, vì phòng phát sóng trực tiếp của Lâm Ứng Gia tự có điểm cười nên cũng thu hoạch được một số fans nhất định. Sau ngày quay xong chương trình, album đầu tiên trong đời này của cậu được phát hành, Nghiêm Sùng là người đầu tiên chuyển…
“Thế nào? Tao diễn có giống không?” Lâm Ứng Gia tự đắc, cậu hỏi hệ thống, “Có phải tao đã làm lu mờ đám diễn viên trẻ rồi không? Đạp họ xuống dưới chân, còn tay thì chạm tới cả giải Cannes cơ đấy!” Hệ thống im lặng một lúc rồi đáp lại với vẻ…
Bỗng nhiên, Nghiêm Sùng nghĩ ra điều gì đó, nhìn vào ánh mắt mong đợi của nhiều người, anh mở miệng bằng một giọng địa phương kỳ lạ: “Cậu bé…..” Lâm Ứng Gia giật mình. “Phiền cậu nhé.” Quả thực, giọng địa phương là cách đơn giản nhất để hủy hoại một chàng trai điển…
Con đường xuống núi không dễ đi, hai người thực sự đã ngã không ít lần, cuối cùng cũng phải nắm chặt tay nhau mà đi xuống. Khi đến chân núi, quần áo của cả hai đều dính đầy đất, chẳng còn chút vẻ bảnh bao lúc mới đến nào khiến phòng livestream ngập tràn…
Chịu trách nhiệm thì không, nhưng Tiêu Chiêm An lại đề cử Lâm Ứng Gia vào vai nam chính. Nói thật, Lâm Ứng Gia mới đến đoàn phim được ba ngày, chỉ có vài lần làm nền trong cảnh quay. Trước đây cậu không quen Tiêu Chiêm An, lần này cũng chỉ nói được ba…
Nghiêm Sùng cúi mắt xuống, không nói lời nào. Thật ra, anh cũng không rõ. Căn phòng rơi vào im lặng trong chốc lát, đúng lúc này, Lâm Ứng Gia đẩy cửa bước vào. “Nghiêm tổng? Sao anh lại đến đây?” “À, tôi đến…..” Nghiêm Sùng ngập ngừng, “Thăm chị Tô Ngữ.” Tô Ngữ nhướng…
Lâm Ứng Gia cầm một ống thuốc mỡ mới, cậu đứng trước cửa phòng của Nghiêm Sùng, tiến cũng không được mà lùi cũng chẳng xong. Nếu vào, thì như thể cậu cúi đầu trước, thế thì làm sao được? Nhưng nếu rút lui, lần này Nghiêm Sùng không mang theo trợ lý, Tô Ngữ…
“Sao anh không nói gì? Tôi lại làm sai chỗ nào à?” Lâm Ứng Gia vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc còn chưa khởi động lại, trong thoáng chốc cậu còn tưởng mình đang ở kiếp trước: “Tôi sai rồi, tôi sẽ sửa. Anh ăn cháo trước, được không?” Nghiêm Sùng càng trở nên cứng…
Một màn diễn xuất hoàn hảo. Lâm Ứng Gia là người ngoài cuộc, không hiểu và cũng không có hứng thú. Giờ đây, toàn bộ sự chú ý của cậu đều dồn vào dấu vết cái tát trên mặt Nghiêm Sùng. Cậu không hiểu, Nghiêm Sùng đã có địa vị như vậy rồi, sao còn…
Lâm Ứng Gia nằm trên chiếc giường nhỏ của mình, trên mặt đẫm hai hàng nước mắt. Tô Ngữ quả thật không hề nói dối. Chỉ sau một tháng, dưới sự quản lý của cô, Lâm Ứng Gia đã phải tham gia hết lớp diễn xuất, lớp thanh nhạc, lớp vũ đạo và nhiều khóa…
Và còn một tấm danh thiếp. “Trợ lý của tôi sẽ liên lạc với cậu, còn thẻ này, coi như là món quà cảm ơn, không có mật khẩu.” Đó là danh thiếp của Tô Ninh Dịch. Lâm Ứng Gia nhận lấy danh thiếp, cũng không hề nản lòng: “Ừ, cảm ơn.” “Vậy, cậu Lâm,…
Nghiêm Sùng dựa vào tường, thở hổn hển, đôi mắt cáo của anh nửa khép lại, không quá muốn để ý tới hai người trước mặt. Đúng là “lật thuyền trong mương”. Nghiêm Sùng sờ vào túi, mẹ nó, không có điện thoại. Anh chống tay vào tường, xoay người đi về phía thang máy….
Trong căn biệt thự tối om. Lâm Ứng Gia nhốt mình trong phòng, cậu ngồi bó gối ở góc tường, đầu vùi vào đầu gối. Lạnh quá. Điện thoại nằm trên sàn không xa, từng cuộc gọi liên tục đến, màn hình điện thoại mờ nhạt là nguồn sáng duy nhất trong phòng. Pin điện…