Âm thanh trầm thấp vang lên, động tác chơi đùa của Hứa Tây khựng lại, sững sở nhìn Ma Tôn. Cậu vừa vặn đụng phải đôi con ngươi đen nhánh mang theo nhiệt độ. Thường ngày Ma Tôn vẫn luôn là dáng vẻ lạnh nhạt nhưng không hiểu sao, Hứa Tây cảm thấy ánh mắt…
Dứt lời, bằng mắt thường cũng có thể thấy biểu tình Thạch Đằng Thanh cứng đờ. Hứa Tây đứng cạnh Ma Tôn vốn đang lo lắng, nghe vậy gương mặt hơi nhíu mới dần thả lỏng. Thạch Đằng Thanh thấy thế lại nhìn về phía Ma Tôn, vừa vặn bắt được tầm mắt chả mấy…
Giọng nói Ma Tôn rơi xuống, đến khi nhìn lại hai mắt Hứa Tây đã khép hờ, say đến ngủ rồi. Hai người vốn đang dính sát vào nhau. Thân hình thiếu niên ngả về trước như chẳng còn xương cốt, Ma Tôn thuận thế nâng tay ôm lấy, tay còn lại bắt được chiếc…
Đương nhiên Ma Tôn biết dạng người của mèo trắng là thiếu niên. Mỗi lần mèo trắng mở miệng, thanh âm phát ra vừa trong trẻo vừa dễ nghe, lại có phần nhẹ nhàng ngây ngô niên thiếu, Hoắc Kỳ nghe được trong đầu sẽ nhủ thầm theo bản năng, người sở hữu giọng nói…
Trong tẩm điện, Hứa Tây miễn cưỡng chỉnh trang lại quần áo Ma Tôn, ngồi cạnh giường. Vóc người Ma Tôn cao lớn, vì đây là áo ngoài nên kiểu dáng cực kỳ phức tạp, sau khi Hứa Tây mặc vào tay chân đều bị che khuất khiến cơ thể cậu càng thêm mảnh khảnh….
Mười lăm phút sau, Thạch Đằng Thanh chấp nhận hiện thực. Linh chi này vốn định tặng Ma Tôn, hắn sử dụng thế nào tùy ý hắn đi, dù sao ý kiến của lão cũng vô dụng. Linh chi sinh trưởng trong hoàn cảnh càng ít ánh sáng, càng ẩm ướt càng tốt, Thạch Đằng…
Cầu thang lầu hai bỗng truyền đến một tiếng động lớn. Mọi người quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy yêu tu kia lăn rầm rầm xuống, dập mặt xuống sàn nhà. Yêu tu kia ngã đến bầm dập mặt mũi, quần áo quý giá đẹp đẽ cũng toán loạn nhàu nhĩ vô cùng chật…
Ma Tôn vừa dứt lời, vài người trong đám tu sĩ thiếu chút nữa sặc nước miếng. … Lần đầu tiên thấy có kiểu uy hiếp đó. Nhưng đối với Hứa Tây, chiêu này dùng rất được, dù sao dính vào Ma Tôn ngủ rất thoải mái. Mèo trắng lập tức ngoan ngoãn, miệng nhỏ…
Khi Ma Tôn nói chuyện cùng Đào Ngọc, mèo trắng còn đang nhắm mắt ngủ nướng trong phòng, lúc sau bèn trợn mắt bật dậy. Hứa Tây, kẻ mờ mịt chẳng rõ Ma Tôn đã chịu loại tra tấn khủng khiếp gì, nhất thời hoài nghi bản thân vừa gặp ác mộng. Đang yên đang…
Nhận ra thiếu niên trong thức hải là dạng người của Hứa Tây, ánh mắt Hoắc Kỳ nhìn mèo trắng không khỏi phức tạp. Cứng người hồi lâu, hắn mới tiếp tục động tác khi nãy, đặt mèo trắng đang ngủ không biết trời đất trăng sao lên giường. Sáng hôm sau Hứa Tây tỉnh…
Thú thật, Đào Ngọc sớm ngày ở cạnh Ma Tôn và mèo trắng đã biết trong lòng hắn, trọng lượng của cậu không nhỏ. Y theo bước Ma Tôn xông pha ngang dọc trời đất từ rất lâu nên cũng hiểu hắn phần nào. Ma Tôn sinh ra đã là cường giả, kiêu căng tới…
Cùng Quang Phái. Đến khi Ma Tôn rời đi, các đệ tử vẫn luôn vây xem dưới chân núi mới dám tiến lên. Bọn họ nhìn thảm trạng của trưởng môn, hiển nhiên bị dọa không nhẹ. Từ Minh Chương quả thật còn một hơi thở nhưng tu vi đều đã bị hủy, kinh mạch…
Cuối cùng Hứa Tây cũng nói được một câu hoàn chỉnh. Thân thể cậu đã sớm đạt giới hạn sau đủ loại tra tấn, nhào vào lòng Ma Tôn rồi, thần kinh căng chặt của mèo trắng mới từ từ thả lỏng, cơ thể nhanh chóng mềm oặt không còn sức lực. Mèo trắng vẫn…
Tu luyện ở Ma giới nhiều ngày tới vậy rồi mà chẳng tiến triển chút nào khiến Hứa Tây còn tưởng thiết lập thân thể này là thế, chỉ có thể chậm rãi kết đan, ai ngờ chỉ tại phương pháp ấy quá nhẹ nhàng. Trải qua huấn luyện ma quỷ của Từ Minh Chương…
Sáng hôm sau, đến khi Hứa Tây tỉnh lại Ma Tôn đã xuất phát tới biên cảnh. Mèo trắng chìm mình trong chăn mềm đệm ấm, ngẩn người. Tuy hôm qua cậu hơi say một chút nhưng chưa đến mức quên sạch mọi chuyện, Hứa Tây vẫn nhớ bản thân đã múa vuốt giương nanh…
Thật ra không thể trách Ma Tôn hiểu lầm được. Giây trước mèo con vừa xuất hiện, giây sau Hứa Tây đã chuồn đi, chỉ tội khi đó Hoắc Kỳ đang thương thảo chính sự, hắn cứ tưởng mèo trắng sẽ tự giác lăn đến tẩm điện chờ nên mới không quản. Nào ngờ chính…
Cuối cùng, Đào Ngọc vẫn không dám nhận linh ngọc kia. Hứa Tây không hiểu tại sao đối phương lại thay đổi thái độ, đành phải cất linh ngọc về túi trữ vật. Hối lộ cũng không xong. Gần đây Ma Tôn không vướng bận công vụ gì, vậy nên mấy ngày liên tiếp đều…
Từ trước tới nay cảm xúc Ma Tôn đạm bạc, tính tình kiêu ngạo, đến Đào Ngọc cũng không tưởng tượng nổi có ngày y lại thấy gương mặt đó lộ ra biểu tình không tự nhiên. Hoắc Kỳ đã nói tới mức này đương nhiên Đào Ngọc không thể kì kèo. Y thức thời…
Đến khi bị đưa vào lồng sắt, Hứa Tây vẫn không phục lắm mà meo meo vài tiếng. Hoắc Kỳ tùy tiện liếc cậu, nói với Đào Ngọc, “Nghiêm túc huấn luyện, Thôi Ngôi Điện không nuôi phế vật.” Đào Ngọc “Vâng” một tiếng, sau đó xách Hứa Tây về phía võ đường. Lần tu…
Hứa Tây không biết bản thân lại trêu chọc gì tới vị phản diện ác độc này, hắn không định khiến cậu chết no đấy chứ. Tóm lại, sau khi Hứa Tây từ chối linh quả Ma Tôn đưa đến, khí tức vốn tương đối ổn định xung quanh hắn đột nhiên trầm xuống. Nam…