21. Cứ như vậy mặt dày mày dạn* sống qua ngày, chúng ta còn phải tiếp tục kiên trì, còn phải sống cho thật tốt, chỉ để một ngày nào đó có thể dẫm nát mọi thứ dưới chân, để mọi thứ được theo ý mình. *nguyên văn “死皮赖脸” – “Tử bì lại kiểm” là…
17. Ta chỉnh trang lại một lượt, rồi dẫn theo A Đào. Nói là chỉnh trang, thật sự ta cũng không có gì để mang theo. Viên gia, Bùi gia ai mà chẳng biết xuất thân của ta? Nàng mời ta đến, hiển nhiên là có lý do, nếu ta không đi, hẳn nàng sẽ…
15. Hơn nửa ngày cũng không thấy hắn có động tĩnh, ta đoán rằng hắn đang ngủ, trợn mắt nhìn hắn. Hắn nằm nghiêng người, cũng không ngủ, bộ dáng giống như là đang suy nghĩ. Ta cũng không làm phiền hắn, ôm chăn xoay người đưa lưng về phía hắn. Đối với hắn, có…
12. Cửa tiệm không thể đóng cửa, đương nhiên A Đào phải ở lại. Bùi Tiềm cho ta mượn một người làm chưởng quầy, bảo ta trả tiền công cho hắn, chỉ là không biết tiền kiếm được mấy ngày nay có đủ để trả cho hắn hay không. Khoảng giữa tháng năm chúng ta…
10. Mùa xuân năm nay mưa nhiều, nhưng mùa hè ngày nào trời cũng nắng, rau ta trồng lần lượt mọc lên, tất cả đều nhờ vào giếng nước trong sân. Mọi người đều kiệt sức, nếu không có việc gì thì không ai muốn ra ngoài, việc kinh doanh vì vậy cũng không được…
7. Hẳn là do ta nhìn quá mức trắng trợn, hắn quay đầu, nhìn lại đây. Có chút ngạc nhiên, nhưng hắn lại gật đầu với ta. Hoặc là nói gật đầu về phía ta đang đứng. Bên này nhóm nữ lang bất chợt hưng phấn, trái cây càng lúc càng được ném ra vồ…
4. Sân đã nhỏ như vậy, phòng ở cũng nhỏ không kém, thêm hai lang quân đường đột đến, dường như lại càng chật chội. Ta mời hai người họ tới nhà chính ngồi, sai A Đào mang điểm tâm đến, nàng nhìn ta nửa ngày, đôi mắt nhỏ chớp chớp, ta chợt nhớ ra…
1. Đại lang Bùi gia đích thân đến bàn bạc cùng a thúc, đợi đến khi bàn chuyện xong, ta liền sai A Đào đi nghe ngóng. Lúc nàng trở về, khuôn mặt sinh ra tròn đầy như trăng rằm, chiếc mũi cùng đôi mắt nhỏ xinh lúc này lại nhăn nhó, ánh mắt cũng…
Lời này của Ma Tôn rất mơ hồ. Hắn chỉ nói song tu có thể tăng độ phù hợp của đạo lữ mà không nói sẽ tăng ở phương diện nào. Nếu là pháp lực tu vi, quả thật song tu có thể khiến hai người càng thêm thân mật, hơi thở pháp lực tương…
Sáng hôm sau, Hứa Tây ngủ nướng một chút. Mặt Trời đã mọc, người hầu đứng ngoài tẩm điện bẩm báo, nói rằng quan lại tới báo cáo công tác đang chờ ở thiên điện. Ma Tôn chỉ có thể nằm thêm ba mươi phút so với trước kia, không thể muộn hơn. Nam nhân…
Buổi sáng Hứa Tây ở trong tẩm điện đọc thoại bản, chiều cậu định tới chỗ Hoắc Kỳ nhưng hỏi ra mới biết đối phương còn bận việc nên dứt khoát chạy qua hậu viện phơi nắng. Tối đến, Hoắc Kỳ trở về từ thiên điện phát hiện tẩm điện vắng bóng thiếu niên. Người…
Sắc trời tối đen, nước trong hồ không có nhiệt độ, dòng nước lạnh lẽo lưu chuyển tạo nên vài thanh âm khe khẽ. Hoắc Kỳ bước từ trong nước ra, cơ bắp vì căng thẳng mà đường cong càng trở nên rõ ràng, nam nhân tùy ý mặc thêm quần áo, bước chân trần…
Cảm xúc Hoắc Kỳ vẫn chẳng lộ ra ngoài. Thân thể hai người kề sát cạnh nhau, Hứa Tây có thể cảm nhận rõ ràng lực đạo cứng rắn như thép bên hông và lồng ngực phập phồng kịch liệt trước mặt, đáy lòng cậu chợt dâng lên cảm giác nguy hiểm. Hô hấp mê…
Giải Hoài Sơn, Đào Ngọc đứng bên ngoài cửa điện chờ, bọn họ rõ ràng đã thấy Ma Tôn và Hứa Tây từ xa bước tới, biểu tình đều rất nặng nề. Đặc biệt là Ma Tôn, sắc mặt u tối đến mức không dám nhìn thẳng. Nhưng chỉ nửa phút sau, bầu không khí…
Sau khi nghe được lời này, Hứa Tây không khỏi nghĩ đến những đồn đại gần đây, Phản ứng đầu tiên của cậu là chịu đựng hơi nóng trên tay, lén nhìn người hầu xung quanh. Không biết có phải Ma Tôn cảnh cáo gì không nhưng lần này, người hầu đều không có biểu…
Hoắc Kỳ muốn nói gì đó, cảm xúc đã được hắn điều chỉnh tốt hiện giờ hoàn toàn sụp đổ không còn manh giáp. Đốt ngón tay bị nam nhân siết chặt thả lỏng, dường như sắp giận đến bật cười. Cả đêm trôi qua, Hứa Tây lại khôi phục tinh thần khi trước, chỉ…
Chớp mắt một cái thôi mà Giải Hoài Sơn đã cảm nhận rõ ràng sát khí trong mắt Ma Tôn. Gã bị dọa run cả người, đồng thời hơi mê mang. Giải Hoài Sơn còn định há mồm tiếp tục nói thêm, may mà Đào Ngọc đuổi tới kịp, không nói hai lời túm người…
Ma Tôn chủ động nhận sai rồi, Hứa Tây còn nói gì được nữa nên cuối cùng chỉ hơi hé miệng, không phát ra âm thanh. Hai người cùng đến tổng kho của Thôi Ngôi Điện. Diện tích kho chứa này bao lớn, Hứa Tây chưa từng hỏi qua bởi vì mỗi lần cậu chọn…
Đêm đó, sau khi Hoắc Kỳ rời khỏi tẩm điện bèn đứng bên ngoài hồi lâu, bình phục nỗi lòng hỗn loạn. Cảm xúc thiếu niên đang không ổn định, Hoắc Kỳ do dự ở ngoài một lúc, cuối cùng vẫn không rời đi nổi mà căng thẳng cho đám thuộc hạ lui xuống. Nền…
Tuy đốt ngón tay ấn trên vai không siết cậu đau nhưng Hứa Tây vẫn cảm giác được lực đạo căng chặt, dường như đối phương dùng sức lực rất lớn, lòng bàn tay cũng mang theo nhiệt độ. Trong lòng Hứa Tây lập tức gấp gáp. Một vì cậu cảm thấy thảo luận chuyện…