Vừa làm tổng vệ sinh, vừa húp cháo mồng 8 tháng chạp, ngày qua ngày, năm mới đã đến. Cha của Phương Chính Thanh đã mất mấy năm trước, Thẩm Hi không cha không mẹ, năm mới biến thành buổi tụ họp của một đám học sinh và đồng đội trong quân của bọn họ….
Suy nghĩ gì chứ? Không cần suy nghĩ. Nguyên nhân nhập ngũ trước kia của Thẩm Hi rất đơn giản, ở quân đội có ăn có mặc, còn có thể đánh quân địch, hiện tại lại thêm một điều, phải bảo vệ cậu chủ nhỏ của anh chu toàn. Nếu như anh thành tiểu đoàn…
Ngày nghỉ không dễ đến lại làm Thẩm Hi chán chết, tính cách của anh không ưa thích náo nhiệt, nhưng không có nghĩa là anh thích kiểu “yên tĩnh” cứ nằm ở trên giường bệnh không nhúc nhích chút nào này. Ngày bình thường nếu như không đánh trận, thì ngày đó anh sẽ…
Nguyên lịch năm 267, Thẩm Hi đánh trận ba năm, cuối cùng lấy được một cơ hội nghỉ ngơi. Thẩm Hi ở trên giường bệnh tỉnh lại, trước tiên thấy được màu trắng ố vàng, đó là đỉnh lều vải của bệnh viện dã chiến, có thể nhìn ra hình dáng đại khái của lều…
Năm giờ một khắc, theo thường lê quân địch bắt đầu trận ném bom thứ nhất, pháo cối, súng phóng lựu đạn đánh tới ào ào, tựa như quạ đen giáng xuống từ trên trời, xem như chào hỏi lẫn nhau, mở ra mở đầu của một ngày. Thẩm Hi phân phó hai trung đội…
Đến buổi chiều, bọn họ vẫn chưa thể đi được, hỏa lực của địch nhân quá mạnh, không thể làm gì khác hơn là quyết định rút vào lúc sáng sớm, thừa dịp bóng đêm chưa tan. Phương Chính Thanh không hài lòng với quyết định này, Thẩm Hi biết, thế nhưng trong thời kỳ…
Sau khi Phương Chính Thanh nói từ “vâng”, xấu hổ chừng vài ngày, nếu gặp Thẩm Hi phải trong lúc đi lấy cơm, đều có thể xấu hổ một hồi lâu. Thật ra Thẩm Hi cũng xấu hổ, nhưng da mặt anh dày, sóng to gió lớn gì anh cũng rất bình tĩnh, chút cảm…
Sau khi chiến tranh kết thúc, Thẩm Hi ở lại trong quân đội, căn bản của Phương Chính Thanh không tốt như Thẩm Hi, cầm đánh nhiều năm như vậy, nội thương không ít, liền từ chối lòng tốt đề bạt của cấp trên, xuất ngũ đi dạy học. Nguyên lịch năm 278, Phương Chính…
Phương Chính Thanh có vẻ đã bị dọa sợ, sau ngày đó vẫn luôn trốn tránh Thẩm Hi. Sau khi vết thương lành, Thẩm Hi trở về đội ngũ nhưng không nhìn thấy bóng dáng của Phương Chính Thanh, đợi đến lúc ăn cơm, Phương Chính Thanh vẫn không thấy bóng dáng, Thẩm Hi thuận…
Thẩm Hi hôn mê hai ngày mới tỉnh, bác sĩ nói thiếu chút nữa là đạn đã tổn thương đến động mạch, may là anh phúc lớn mạng lớn. Bên cạnh giường bệnh là phó đại đội trưởng ở cách vách, là người quen cũ, chế nhạo nói: “Thẩm Đại đội trưởng, không ngờ được…
Ngày 24 tháng 11, người chết đầu tiên trong đại đội, là Tiểu Lão Thử. Khi đạn của súng máy ghim vào trong thân thể Tiểu Lão Thử, Phương Chính Thanh cũng ở bên cạnh, cậu trơ mắt nhìn Tiểu Lão Thử lăn xuống lộc cộc lộc cộc, đầu tiên cậu sửng sốt hai giây,…
Quân địch đến nhanh chóng lại mãnh liệt, quân đội rút hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn rút đến chỗ bọn họ. Trước khai chiến một đêm, phòng bếp làm thịt heo cho bọn họ, trong bát mỗi người có một miếng. Trong đại đội, ngày qua ngày không nhìn thấy chất…
Sắp sang năm mới, Thẩm gia tổng vệ sinh, vợ của tiểu Ngô sinh con, thế là tiểu Ngô bị Thẩm Hi đuổi về. Phương Chính Thanh tràn đầy hào hứng thay bộ quần áo chống bụi, chuẩn bị xách thùng sắt đi xuống dưới lầu lấy nước lau nhà, Thẩm Hi vội buông thùng…
Mười phát chín phát trúng ngay hồng tâm, ở trong quân đội dùng thực lực nói chuyện cũng được tính là thành tích không tệ. Sau chuyện này, mọi người không còn bài xích Phương Chính Thanh như thế nữa. Lúc ăn cơm trưa, Tiểu Lão Thử gọi Phương Chính Thanh: “Phương đại đội trưởng…
Chuyện giữa Phương Chính Thanh và Thẩm Hi bắt đầu từ một cuộc thay đổi nhân sự, Phương Chính Thanh nho nhã yếu ớt nhảy dù xuống*, như một cái bánh bao trắng non mềm đột nhiên rơi vào trong doanh trại tràn đầy mùi cơ thể. Người trong đại đội không phục cậu nên…
Thẩm Hi tập xong tám bài tập xà đơn nên trên người có chút mồ hôi. Anh nhìn xem thời gian, có lẽ Phương Chính Thanh đã tỉnh, thế là cầm lấy áo khoác bên cạnh trở về. Chung cư cách đây không xa, cấp bậc như anh có chuyên gia chăm sóc, anh vốn…
1. Ta đã ngoài bốn mươi, trong triều cải cách, chức quan liên tục thay đổi. Ta là hộ bộ thượng thư tam phẩm, còn Nhị lang là thái sư đương triều. Bệ hạ quả thực là một vị vua tốt, chăm lo việc nước, có tài trị quốc. Chỉ là Nhị lang tận lực,…
29. Ta còn chưa cho xe ngựa tới đón. Đã đến thời điểm hoa lê chuyển màu trắng xóa, hôm nay trời có gió, không biết đã thổi bay cánh hoa nhà ai, tuyết bay tán loạn, ta đứng dưới chân tường nhìn ngắm. Con hẻm thật sâu, một đám trẻ con mỉm cười chạy…
26. Sau khi xuất cung, người khác đều oán trách ta nhiều chuyện. Chỉ quyên góp tiền đã là giản lược nhất rồi, vả lại bệ hạ cũng nói có thể góp tiền tùy tâm, vì sao ta còn nói muốn dốc hết vốn liếng làm gì? Đến lúc đó nếu bọn họ không góp…
Sau khi xuất cung, người khác đều oán trách ta nhiều chuyện. Chỉ quyên góp tiền đã là giản lược nhất rồi, vả lại bệ hạ cũng nói có thể góp tiền tùy tâm, vì sao ta còn nói muốn dốc hết vốn liếng làm gì? Đến lúc đó nếu bọn họ không góp nhiều…