Tiếng kim đồng hồ cũ kỹ đang trầm mặc chạy tích tách tích tách trong không khí. Thật lâu sau, Tô Sóc giật giật khóe miệng cứng đờ nói: “Em nói thật chứ?” Dư Đường gật đầu đáp: “Thật.” Tô Sóc trong đầu rối loạn, nghĩ không thông, nói: “Nói cưới liền cưới, nói ly…
Tô Sóc hoảng cả lên, tay sờ khắp toàn thân không tìm được khăn tay, vội vã dùng tay muốn lau nước mắt của cậu. Dư Đường quay đầu ra không để hắn đụng, sụt sịt hít mũi hai lần cầm túi văn kiện muốn quay người liền muốn chạy, bị Tô Sóc tay mắt…
Hành trình tìm kiếm vợ mình của Tô Sóc liền kéo dài tận là hai tháng. Mỗi ngày Tô Sóc đều đặn như cũ dành hơn phân nửa ngày để theo dõi hành động của Dư Sênh, nhưng mà kết quả lại không tìm được chút manh mối nào. Tô Sóc đem xe dừng ở…
Tô Sóc bị người nhà bên Dư gia đuổi ra ngoài là đã hơn chín giờ đêm, đứng trước cổng còn có thể nghe được bên trong nhà đang ồn ào đủ loại âm thanh vang lên. Có tiếng mắng chửi muốn dùng dao phóng lợn đâm hắn xen lẫn còn có tiếng khóc lóc…
Con ngươi màu hổ phách trong mắt hắn co lại nhanh chóng, Tô Sóc ba chân bốn cẳng xông lên trước. Một tay nắm chặt lấy cổ áo Tô Nghiên rồi đưa tay còn lại một quyền lên mặt y. Tô Nghiên không có ý trốn tránh, bị đánh anh trai đánh xong còn cười…
Ngày hôm nay Dư Đường dậy muộn hơn một chút. Lúc đẩy cửa phòng ngủ ra thì nhìn thấy Tô Sóc đang ngồi trên ghế sô pha khiến cậu giật mình, vội vàng lui lại nửa bước. Ngay lập tức khôi phục dáng vẻ như thường ngày, chậm rãi đi đến phòng bếp, trước tiên…
Nửa đêm trời bỗng nhiên đổ trận mưa to. Sau cơn mưa thì nhiệt độ trên núi bỗng nhiên ấm áp hơn hẳn, bên bờ hồ dương liễu trổ nhánh đung đưa trước gió, én lượn mặt hồ báo hiệu mùa xuân khoan thai chuẩn bị đến nơi đây đầu tiên. Dư Đường trong phòng…
Xe chạy xuyên qua phồn hoa của trung tâm thành phố, trước mắt thấy đường đi trống trải lại làm cho phiền não trong lòng của Tô Sóc càng tăng lên. Trong lúc dừng xe chờ đèn đỏ, thời điểm đó hắn liếc mắt về cửa hàng đồ ngọt ở ven đường liền nhớ tới…
Từ bệnh viện ra, Dư Đường đến buồng điện thoại công cộng gọi điện cho Tô Sóc. Lúc này Tô Sóc rất nhanh có mặt đón cậu chỉ là sắc mặt không được tốt lắm. Vừa khởi động xe, liền quay sang nhìn Dư Đường nói: “Tôi đưa cậu trở về trước, trong nhà có…
Dư Đường đánh thức bé Tô Sóc thức giấc, giọng run run nói: “Không …” “Không? Không phải hay là không muốn?” Tô Sóc ra vẻ trêu ghẹo, tay xuống quần áo của cậu: “Để tôi xem cậu mập được bao nhiêu rồi. Nhìn thì không thấy, sờ thì cũng không thấy sờ.” Không biết…
Núi băng nhỏ đã nhanh chóng bỏ chạy. Ngay cả việc đuổi theo hắn cũng không chịu làm. Lúc về nhà trên núi, trời đã bắt đầu nhá nhem tối. Thấy cửa phòng ngủ đóng chặt, vẫn khóa như trong dự liệu của hắn. Tô Sóc có mua bánh từ căn tin trường học, cẩn…
Chữ [ Thích ] này đối với Tô Sóc thì quá đỗi bình thường có thể tùy tiện nói ra. Mà đối với Dư Đường khi nói đến chữ này thì lại khác, phải cảm nhận từng chút một rồi mới có thể nói. Dư Đường không chỉ một lần chủ động hướng về Tô…
Tô Sóc chỉ thuận miệng hỏi chơi, cũng không nghĩ sẽ nhận được câu trả lời từ Dư Đường. Tính cách của Dư Đường khá lạnh lùng, cách nhìn hay quan điểm đối với mọi chuyện cũng không có quan tâm. Không ngờ tư tưởng của cậu lại cổ hủ như vậy. Ở thời đại…
Sau nhiều ngày không gặp, một lần nữa hai người cùng ngồi chung bàn để dùng bữa. Khi vào bàn ăn thì Dư Đường rất yên tĩnh, không trò chuyện cũng không có biểu hiện khó chịu. Cậu ngồi ngay ngắn, nghiêm túc uống một ít sữa đậu nành, dùng đũa kẹp lấy bánh quẩy…
Nếu biết trước câu “mang em về nhà” để lại hậu quả khó lường trước được như vậy, thì Tô Sóc đã không vì bề ngoài trông thuận mắt lại rất hợp khẩu vị hắn khiến hắn bị mê hoặc đến nỗi thoát được. Thế nhưng lúc cùng nhau lăn giường hắn được đáp ứng…
Đêm qua gió lớn lại nổi lên, thổi đến cánh cửa sổ đã cũ kỹ bởi sự dày vò của năm tháng, khiến nó tạo ra tiếng “C..ó..t … k..é..t … cạch… c… ạ…ch…” đứt quãng trong đêm dài tĩnh mịch. Không gian từ từ trở về sự yên tĩnh vốn có, ở nơi xa…
Nguyên lịch năm 268, Thẩm Hi làm trái quân lệnh, may mà đã mang binh chi viện thành công để tiểu đoàn 3 đột phá vòng vây, trong đoàn không truy cứu trách nhiệm quân sự, chỉ đưa anh xuống làm cấp phó, làm việc dưới trướng Phương Chính Thanh. Nguyên lịch năm 270, Phương…
Phương Chính Thanh cảm thấy mình sắp chịu không nổi nữa, đã qua 20 tiếng, cậu vẫn chưa được ăn cơm. Tiếng lửa đạn dày đặc, công sự che chắn lung lay sắp đổ, khiến mỗi một người ở nơi đây không hề buồn ngủ, từng phút từng giây đều cảm thấy rất giày vò….
Tin chiến thắng từ tiền tuyến đến liên tục, Thẩm Hi không có thời gian trở về, chỉ có thể kéo lại người đưa chiến báo, nhân tiện đưa một ít chiến lợi phẩm cho Phương Chính Thanh. Vài ngày trước đánh lén một sĩ quan, trang bị trên người đều là cao cấp, đại…
Tháng tư, chiến dịch Tần Bắc nổ súng. Tiểu đoàn 1 làm mũi tiến công chính, Phương Chính Thanh phụ trách tiểu đoàn 3 ở lại hậu phương làm đội dự bị, chồng chồng mới cưới lại chia lìa lần nữa. Hai tiểu đội cách xa nhau 30 km, thường hành quân gần 1 ngày…